Pages

Subscribe:

Ads 468x60px

Featured Posts

Friday, 15 June 2018

Cần cắm biển cấm karaoke nơi công cộng

Khách du lịch đang thư giãn tuyệt vời trên bãi biển thì bỗng dưng một nhóm người Việt xuất hiện ồn ào.

Sáng ngày 13/6, tại một bãi biển vào loại đẹp nhất ở Phan Thiết (Bình Thuận), khách du lịch tây ta được tận hưởng không khí thư giãn tuyệt vời. Người tắm biển, người đọc sách, người đơn giản chỉ nằm ườn ra phơi nắng... Không gian yên tĩnh đúng kiểu nghỉ dưỡng, chỉ có tiếng nhạc nhè nhẹ cất lên từ quầy bar gần đó.



Mọi thứ thật hoàn hảo cho đến khi bỗng nhiên một nhóm người Việt xuất hiện, như ong vỡ tổ. Nhóm họ khoảng vài chục người và có vẻ cùng là họ hàng. Trẻ con tắm biển, phụ nữ chụp ảnh, và mấy ông trung niên lôi loa kéo ra, mở bia và bãi biển vang rền tiếng hát Đắp mộ cuộc tình của một nam ca sĩ nhạc sến đang làm mưa làm gió ở khắp hang cùng ngõ hẻm tại Việt Nam.
Nhưng đây mới là phần sôi nổi nhất của buổi nghỉ dưỡng: sau khi để các ca sĩ chuyên nghiệp chào sân, các ca sĩ nghiệp dư của chúng ta bắt đầu tra tấn bãi biển bằng những giọng hát lên bổng xuống trầm và nhừa nhựa vì đã có hơi men. Chắc họ cảm thấy thật tuyệt vời khi được mang phòng ngủ của mình ra bãi biển để nghỉ dưỡng.
Chỉ sau vài phút, bãi tắm công cộng đã trở thành bãi tắm  riêng vì khách ở các lều bỏ đi gần hết, nhường chỗ cho sân khấu karaoke. Còn tôi chỉ ước ao giá mà Việt Nam chúng ta có quy định cấm hát karaoke nơi công cộng.
Theo VnExpress

Thursday, 16 February 2017

Tôi không biết con mình khóc ngoài hành lang dù lớp có camera

Con tôi hay bị viêm họng và ho là do khóc nhiều. Cứ mỗi lần khóc, cô giáo lại cho ra hành lang đứng mà không dỗ.

Tôi từng cho con học ở một trường mẫu giáo tư nhân có gắn camera (chi phí học hàng tháng rất cao). Mỗi ngày, tôi theo dõi con qua camera. Những lúc không thấy cháu, tôi gọi điện hỏi thì cô giáo bảo dẫn cháu ra ngoài chơi. 
Tôi tưởng cô giáo thương con tôi vì cháu hay khóc nên hàng tháng tôi vẫn gởi thêm tiền bồi dưỡng cho cô. Một thời gian sau tôi cho con nghỉ ở nhà vì cháu đi học tháng nào cũng bệnh (bị viêm họng và ho rất nhiều). 
Sau này tôi gặp một cô giáo từng dạy trong trường, cô này tâm sự rằng con tôi hay bị bệnh là do cháu khóc nhiều, cứ mỗi lần khóc là cô giáo cho ra hành lang đứng mà không dỗ (hành lang là nơi không có camera cho phụ huynh quan sát).
Nhiều lúc cô giáo này thấy con tôi khóc muốn ra dỗ nhưng lại sợ cô giáo kia nên không dám làm. Nghe kể như vậy tôi rất giận muốn đến trường làm cho ra lẽ, nhưng nghĩ lại thì do mình đã quá tin vào camera mà hại đến con.
Hiện nay một số trường tư nhân quảng cáo là có gắn camera để quan sát, nhưng tôi không còn tin tưởng nữa. Camera chỉ là một hình thức quảng cáo của các trường tư nhân nhằm thu hút sự quan tâm của phụ huynh mà thôi. 

TPHCM có nên xây căn hộ giá rẻ 100 triệu đồng?

Xây nhà giá rẻ thì người thu nhập thấp ở TP HCM mới mua được nhà, nhưng lại gây kẹt xe, ô nhiễm môi trường. Vậy có nên xây? 

Sau khi đăng tải bài viết "TP HCM sẽ xây căn hộ khoảng 100 triệu đồng như thế nào", VnExpress đã nhận được nhiều ý kiến tranh cãi của độc giả về việc có nên xây nhà giá rẻ 100 triệu ở TP HCM hay không?
Nhiều ý kiến khẳng định không nên xây vì sẽ gây kẹt xe, ô nhiễm môi trường, số khác lại cho rằng nên xây vì như thế người thu nhập thấp mới mua được nhà.
Vậy theo bạn, có nên xây nhà giá rẻ 100 triệu ở TP HCM không?

Wednesday, 11 January 2017

Vì sao Nội Bài - Lào Cai không phân cách cứng nơi ôtô đấu đầu chết người?

Ôtô tải và xe Civic tông nhau trên cao tốc khiến một giám đốc ngân hàng tử vong ngày 3/1, nơi chỉ có vạch phân làn màu vàng.

Ngày 3/1, xe Civic do nam tài xế 46 tuổi cầm lái đã va chạm với ôtô tải chở quặng chạy chiều ngược lại trên cao tốc Nội Bài - Lào Cai theo hướng về Hà Nội, đoạn qua xã Sơn Hải (Bảo Thắng, Lào Cai). Cú va chạm khiến nam tài xế Civic tử vong, thi thể văng ra ngoài, ôtô 5 chỗ này vỡ nát. 
Tôi thấy, trên các cao tốc ở phía Nam như Trung Lương, Sài Gòn - Long Thành - Dầu Giây luôn có dải phân cách cứng để ngăn các dòng ôtô ngược chiều lao vào nhau. Vậy tại sao cao tốc Nội Bài - Lào Cai có những đoạn chỉ dùng vạch sơn- phân cách mềm?
vi-sao-noi-bai-lao-cai-khong-phan-cach-cung-noi-oto-dau-dau-chet-nguoi
Chiếc Civic bị biến dạng sau va chạm. Ảnh: Hoàng Tùng

Nhiều học sinh muốn bỏ nhà đi vì áp lực học bố mẹ gây ra

Với câu hỏi: “Bạn thường muốn làm gì khi bị ba mẹ gây áp lực về học tập?”, kết quả là 61% học sinh lựa chọn các câu trả lời: “Nản chí, muốn bỏ cuộc”

Độc giả Huỳnh Mỹ An, học sinh lớp 10 ở một trường Quốc tế TP HCM, chia sẻ với bạn đọc VnExpress những hậu quả về áp lực học đường mà các phụ huynh đang tạo ra cho con cái. 
Việt Nam là một quốc gia có truyền thống học tập được đề cao, đó đồng nghĩa với việc áp lực đạt điểm tốt luôn là một nỗi lo trong lòng các học sinh đang ngồi ghế nhà trường. Chuyện thức khuya học bài hoặc bỏ bữa để đi học thêm là vấn đề thường thấy ở học sinh lứa tuổi trung học, thậm chí cả ở tiểu học.
Đối với phụ huynh việc học phụ đạo, luyện thi, ngoại ngữ... là điều cần thiết, nhưng với học sinh thì đó là nỗi ám ảnh. Phụ huynh cho rằng: đi học phải gặp áp lực thì con cái mới phấn đấu, hay học lớp cao thì áp lực nhiều hơn là hiển nhiên... Nhưng vô tình, áp lực đó lại trở thành nỗi sợ "xiềng xích" trong đầu học sinh.
Vấn đề này không chỉ phổ biến ở Việt Nam mà còn ở các nước châu Á. Cụ thể, Hàn Quốc là nước có tỉ lệ tử vong vì học tập cao nhất trong các nước châu Á. Học cấp ba ở đất nước này là những năm học hành xác đối với học sinh, vì một người trung bình học từ 8h sáng đến nửa đêm. 
Ở Trung Quốc, nơi học sinh đạt điểm số cao ngất ngưởng trong các bài thi như SAT hay IELTS, áp lực học tập cũng là một vấn đề thường gặp. Đối với bậc phụ huynh Trung Quốc, đạt điểm cao trong các bài thi này chính là tấm vé để con họ được đi du học dễ dàng hơn.
Còn Nhật Bản, nơi vốn được ca tụng bởi hệ thống giáo dục dạy “lễ” trước dạy “văn”, áp lực học tập ở các học sinh lứa tuổi trung học chỉ có hơn chứ không kém.
Tương tự như Việt Nam, cả một quá trình học tập của học sinh được quyết định bởi kết quả của kỳ thi đại học. Chính vì vậy, việc đăng ký học thêm để đậu được vào đại học là gần như bắt buộc.
Trước thực trạng này, tôi đã thực hiện một cuộc khảo sát trên 237 học sinh (từ 14 đến 19 tuổi), trong đó có 109 học sinh trường dân lập/quốc tế và 128 học sinh trường công lập về vấn đề áp lực học đường. Kết quả của cuộc khảo sát phản ánh nhiều vấn đề mà chúng ta cần phải quan tâm.
Giữa học sinh trường dân lập/quốc tế và học sinh trường công lập, sự khác biệt về cách các bạn nhận thấy áp lực là không đáng kể. 83% học sinh trường dân lập/quốc tế cho rằng đang gặp áp lực trong học tập, và con số tăng lên 86% đối với học sinh trường công lập.
Điều này cho thấy, dù có sự khác biệt về môi trường học tập, phần lớn các bạn đều nghĩ rằng học tập là điều gây áp lực. Trong tiềm thức con người Việt Nam, áp lực là một điều không thể không có, vì ta hay cho rằng áp lực chính là động lực, không có áp lực đồng nghĩa với không có ý chí phấn đấu. Mà không có ý chí phấn đấu trong học tập chính là không biết tôn trọng công lao động của ba mẹ và thầy cô.
Bởi thế, ta cho rằng áp lực là một điều hiển nhiên trong học tập. Quan niệm này trở nên đáng lo ngại khi áp lực ảnh hưởng sự phát triển tư tưởng và nhận thức của học sinh.
Trong cuộc khảo sát, với câu hỏi: “Bạn thường muốn làm gì khi bị ba mẹ gây áp lực về học tập?”, kết quả phản hồi là khá tiêu cực. 61% các bạn lựa chọn các câu trả lời: “Nản chí, muốn bỏ cuộc”, “Phao bài, gian lận để đạt điểm cao” hay “Không muốn đối mặt với cha mẹ, muốn bỏ nhà ra đi”. Điều này có thể chính là lý do học sinh ngày càng học hành sa sút.
Khi áp lực không còn là động lực để học sinh cố gắng, những nhận thức sai lầm như “ba mẹ không bao giờ hài lòng” hoặc “đáng lẽ nên phao bài để đạt điểm cao” sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cách suy nghĩ của học sinh về điểm số và học tập. Đáng lo ngại hơn là khi học sinh cho rằng cả quá trình học tập sẽ chỉ được quyết định bởi những con điểm.
Những phản ứng tiêu cực khi bị đặt áp lực về điểm số xuất hiện nhiều ở nữ giới hơn ở nam giới. Trong tổng số các học sinh lựa chọn câu trả lời “cảm thấy chán nản và muốn bỏ cuộc” hay “cảm thấy áp lực mỗi khi kiểm tra”, 58% là nữ giới. Trong khi đó, 65% học sinh chọn câu trả lời “muốn bỏ nhà ra đi, không muốn đối mặt với ba mẹ” là nam giới. 
Điều này cho thấy, cách học sinh đối mặt với áp lực có sự khác nhau theo giới tính. Tuy nhiên, khi áp lực được tích tụ ngày qua ngày, các phản ứng cực đoan sẽ thường xuyên xuất hiện hơn.
Trong cuộc khảo sát, một câu hỏi khác đáng quan tâm: “Ai là người gây áp lực trong học tập nhiều nhất cho bạn?”. 51% học sinh cho rằng tự bản thân là người gây ra áp lực cho mình nhiều nhất. Điều này khác với những gì cá nhân tôi đã nghĩ, vì tôi cho rằng phụ huynh mới là tác nhân lớn nhất gây ra áp lực học tập.
Tuy nhiên, theo góc nhìn của một học sinh, lời giải thích cho vấn đề này hoàn toàn dễ hiểu. Áp lực các học sinh tự đặt lên bản thân không thuần túy là do sự nỗ lực của bản thân. Các nguyên nhân dẫn đến vấn đề này chính là những câu động viên mang tính chất gây áp lực của phụ huynh.
Tôi ví dụ những câu nói vô tình gây áp lực cho học sinh là: “Nếu con được điểm 10 cho bài kiểm tra cuối kỳ, mẹ sẽ mua cho con điện thoại/đồ chơi/quần áo mới”. Điều này làm học sinh không cảm thấy áp lực vì hoàn toàn không có sự la mắng từ ba mẹ, nhưng vô hình chung hầu hết các học sinh khi nghe câu nói này sẽ tự gây áp lên bản thân để đạt được mục tiêu đó.
Cách động viên này của phụ huynh vừa có lợi và vừa có hại. Lợi vì học sinh có thể cố gắng học tập để đạt được phần thưởng mà ba mẹ đề ra. Thể nhưng, nếu phụ huynh sử dụng biện pháp này để yêu cầu một việc nằm hoàn toàn ngoài sức của học sinh, người con sẽ cảm thấy bản thân quá kém cỏi, không thể nào đạt được kỳ vọng của ba mẹ.
Từ hiện tượng này, hai tình huống có thể xảy ra. Thứ nhất, học sinh sẽ điên cuồng đặt áp lực để đạt được mục tiêu đó. Thứ hai, học sinh có thể sẽ buông xuôi việc học tập vì cho rằng bản thân không bao giờ có thể đạt được điều ba mẹ mong đợi.
Ngoài ra, vì phụ huynh Việt Nam chú trọng kết quả các môn học trên trường lớp, các hoạt động thể dục thể thao hoặc nghệ thuật thường bị phụ huynh mang ra để “dọa” khi học sinh đạt điểm kém. Tôi đã nói chuyện với một học sinh, bạn ấy nói rằng: “Mặc dù em rất muốn được làm nghệ thuật, nhưng ba mẹ em sau này chắc chắn sẽ hướng em theo ngành kinh doanh”.
Các nghề nghiệp phụ huynh Việt Nam muốn con mình theo học thường không phải các nghề hội họa hoặc thể thao, bởi vì họ cho rằng các nghề nghiệp đó “lương bổng không ổn định” hoặc “không được trọng dụng trong xã hội”. Chính vì những tư tưởng như thế, học sinh có thể cảm thấy không thoải mái khi chia sẻ những ước mơ của mình.
Ở các nước châu Á, không chỉ riêng Việt Nam, có sự khác biệt khá lớn về mức độ áp lực học tập so với các học sinh phương Tây. Các học sinh trung học ở châu Âu cũng gặp không ít áp lực, thế nhưng con số trung bình không vượt quá 50%.
Trong đó, nổi bật nhất chính là Hà Lan với hầu hết các học sinh hoàn toàn không gặp áp lực học tập. Học sinh Mỹ cũng trăn trở với các lớp SAT hay Advanced Placement, và con số học sinh cảm thấy áp lực trong học tập chỉ 49%. So sánh với kết quả của cuộc khảo sát trên (85% cảm thấy áp lực), tỉ lệ học sinh gặp áp lực ở Việt Nam cao hơn rất nhiều.
Không những thế, đây là độ tuổi có những thay đổi về mặt thể chất và tâm lý, thế nên áp lực quá lớn có thể ảnh hưởng nhiều đến cảm xúc và sức khỏe cho học sinh. Không ít học sinh Việt Nam cảm thấy tương lai mờ mịt vì bản thân không thể nào chịu thêm áp lực.
“Nhiều lúc tôi muốn bỏ cuộc”; “Tôi không biết đạt điểm cao để làm gì nữa” hay “Tao mong ba mẹ đừng xem thường đam mê của tao”... là một số câu nói mà học sinh tự chia sẻ với nhau.
Vậy áp lực trong học tập có thực sự cần thiết hay không? Cá nhân con, đại diện cho một số học sinh đang mệt mỏi với vấn đề này, xin nhường câu trả lời cho bậc phụ huynh.

Sunday, 25 September 2016

Tôi có nên làm đầu bếp khi bị mù màu xanh, đỏ?

Nếu theo đuổi con đường trở thành đầu bếp chuyên nghiệp, tôi có gặp khó khăn gì khi phân biệt màu sắc không?

Tôi bị bệnh mù màu bẩm sinh (mù màu xanh, đỏ). Căn bệnh này không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống hàng ngày, nhưng nó khiến việc phân biệt màu sắc của tôi trở nên khó khăn. Tôi cũng đã bỏ dự định học Điện công nghiệp vì nếu ra làm việc có thể sẽ gây họa. Bây giờ, tôi không biết nên chọn nghề gì phù hợp với bệnh của mình nữa.
Bản thân là con trai nhưng tôi thấy mình cũng khéo tay lại nấu ăn ngon. Trong lúc chế biến các món ăn, tôi không gặp khó khăn gì khi phân biệt màu sắc. Nhưng không biết nếu theo đuổi con đường trở thành đầu bếp chuyên nghiệp, tôi có gặp khó khăn gì khi phân biệt màu sắc không?
Tỉ lệ người phương Đông mắc bệnh mù màu là 5%, còn người phương Tây là 10%. Không lẽ số người trong 5%, 10% đó lại trở nên vô dụng? Vậy họ làm những công việc gì mà không cần phân biệt màu sắc?

Con nhà hàng xóm hỗn láo, tôi phải làm sao?

Thấy cháu gõ vào cửa ầm ầm, mẹ chồng tôi nhắc nhở thì bé bảo: "Bà cứ nói nữa cháu về mang dao rạch mồm bà ra đấy".

Hàng xóm cạnh nhà tôi có một bé gái khoảng 4-5 tuổi. Cháu rất hiếu động, có phần hỗn láo và không nghe lời người lớn. Gia đình cháu lại hơi phức tạp, bố mẹ đi làm cả ngày, hôm nào không đi học thì cháu ở với bà, mà bà thì hay tổ chức đánh bạc trong nhà. Cả nhà cháu thường hay cãi nhau ầm ĩ, văng tục chửi bậy.
Nhà tôi mới chuyển đến đây được một năm, các gia đình và cháu nhỏ khác đều rất ổn, duy chỉ bé gái đó là làm tôi bận tâm mà không biết xử trí thế nào, vì dù sao cháu cũng là trẻ con.
Cháu thường sang nhà tôi chơi nhưng hay lục đồ, bày bừa mọi thứ, thậm chí còn đánh bạn. Có hôm tôi nhắc nhở nhẹ nhàng, cháu quay ra chỉ tay vào mặt rồi lẩm bẩm.
Hôm rồi, mẹ chồng tôi đang ở dưới tầng một, cháu rủ em họ sang cứ gõ ầm ầm vào cửa nhà tôi. Bà ra nhắc nhở cháu chạy về. Một lúc sau lại chạy sang gõ. Bà hỏi sao cháu cứ gõ vào cửa hoài thế, bé quay ra bảo: "Bà cứ nói nữa cháu về mang dao rạch mồm bà ra đấy".
Không chỉ nhà tôi, mà những gia đình khác ở trong ngõ cũng thỉnh thoảng bị cháu trêu, và họ cũng nạt nhưng không ăn thua. 
Tôi làm đủ mọi cách từ khuyên bảo nhẹ nhàng, đến dọa về mách gia đình và cô giáo nhưng cháu bảo không sợ. Vì gia đình nhà bé ấy rất phức tạp nên mọi người trong xóm cũng không thích động chạm vào.
Con tôi vì hay bị bé gái này bắt nạt nên cũng thủ thỉ với mẹ không thích chơi cùng nữa. Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải bé hiếu động như thế này, rất mong nhận được tư vấn của mọi người, nhất là các bố mẹ.
 
Blogger Templates